Thấy tin nhắn của cô bồ: “Em nhớ anh đến phát điên”, vợ vui vẻ nhắn lại: “Thế à? Để mai chị đưa em vào viện tâm thần”

Cô ta dù tuổi đời còn trẻ nhưng thiên tình sử làm kẻ thứ 3 thì dài dằng dặc. Chồng chị là con mồi thứ bao nhiêu của cô ta chắc chính cô ta còn chẳng nhớ ấy chứ.

Chị chưa phải chưa từng nghe những câu chuyện về kẻ thứ 3. Phụ nữ ấy mà, không biết đến việc xã hội tồn tại kẻ thứ 3 thì chắc chắn là người phụ nữ không bình thường. Phụ nữ bây giờ, chỉ chia ra làm hai loại. Một là không quan tâm đến kẻ thứ 3 vì cuộc hôn nhân của bản thân quá trọn vẹn. Hai là chán không thèm quan tâm đến kẻ thứ 3 vì người đàn ông của mình có quá nhiều người phụ nữ khác bên cạnh. Chị chẳng biết chị thuộc vào loại phụ nữ nào nữa.

Chồng chị ngoại tình, đương nhiên chuyện này không hề hay ho gì. Chị cũng như những người phụ nữ khác, biết chồng có bồ thì khóc lóc một trận om sòm trước đã. Sau đó, chị quyết định sẽ không đánh ghen ầm ĩ mà nói chuyện thẳng thắn với chồng để anh lựa chọn. Nếu như anh quyết định chọn cô bồ của mình thì sẽ đồng ý chia tay để anh đi tìm hạnh phúc mới.

Thấy tin nhắn của cô bồ: Em nhớ anh đến phát điên, vợ vui vẻ nhắn lại: Thế à? Để mai chị đưa em vào viện tâm thần - Ảnh 1

Nguồn Internet

Chỉ cần anh vẫn có trách nhiệm với hai đứa con, như thế là đủ. Chị thì chẳng cầu mong gì hơn nữa. Còn nếu như anh muốn quay lại thì chị sẽ cho anh cơ hội. Với một điều kiện, anh không được tái diễn lại chuyện phản bội chị và phải chấm dứt tuyệt đối với cô bồ của anh. Anh đồng ý, chẳng đồng ý vội ấy chứ.

Nhưng chị vẫn phải cẩn thận, phải theo dõi anh kĩ lưỡng để xem anh có lừa dối chị hay không? Thật ra thì chị cũng hiểu tính anh. Anh hiền lành lắm. Từ ngày xưa yêu nhau, đến nhìn người con gái khác anh còn chẳng làm, chẳng hiểu sao bây giờ lại bạo dạn ngoại tình. Cho đến khi chị phát hiện, không phải anh mà chính là cô bồ của anh tiếp tục kêu gào anh quay lại với ả.

Thấy anh lúng túng nhìn điện thoại, chị tinh ý đoán ra cuộc gọi đó từ đâu. Anh thấy chị, sợ hãi thanh minh:

– Anh xin thề là anh không hề liên lạc gì với cô ấy nữa. Là cô ấy cứ chủ động gọi cho anh. Xin em đấy, hãy tin anh, đừng ly hôn với anh.

Thấy tin nhắn của cô bồ: Em nhớ anh đến phát điên, vợ vui vẻ nhắn lại: Thế à? Để mai chị đưa em vào viện tâm thần - Ảnh 2

Nguồn Internet

Nhìn chồng mình có thái độ thành khẩn, chị lại càng tin kẻ thứ 3 xen vào cuộc hôn nhân của anh chị là kẻ không hề tầm thường. Dù không muốn nhưng chị vẫn phải thuê người tìm hiểu về cô bồ của anh. Cô ta dù tuổi đời còn trẻ nhưng thiên tình sử làm kẻ thứ 3 thì dài dằng dặc.

Chồng chị là con mồi thứ bao nhiêu của cô ta chắc chính cô ta còn chẳng nhớ ấy chứ. Mục đích cô ta tiếp cận anh cũng chẳng có gì khác ngoài tiền. Có lẽ sự hiền lành của anh khiến cô ta nghĩ anh dễ bị dắt mũi. Dù thế nào thì chị cũng nhất định phải khiến cô ta biến khỏi cuộc hôn nhân của anh chị. Cô ta cứ tích cực gọi điện, anh sợ không dám nghe thì chị nghe.

– Em à, em muốn gặp chồng chị phải không? Nhưng chồng chị đắt giá lắm, em có đủ tiền để gặp mặt chồng chị không?

Lần khác cô ta gọi đến, vẫn là chị nghe máy, mỉa cô ta:

– Em ơi, em cần đàn ông quá thì để chị giúp. Nhìn em thiếu thốn, ngày nào cũng gọi chồng chị mà chị thương. Chị chỉ chỗ cho, mất ít tiền mà thoải mái lắm.

Cô bồ của anh chắc cũng biết chị gớm nên không gọi điện nữa. Cô ta chuyển sang bài năn nỉ ỉ ôi, nhắn tin ngọt ngào với chồng chị: “Em nhớ anh đến phát điên”. Đọc tin nhắn, chị được trận cười vỡ bụng. Chị vui vẻ nhắn lại: “Thế à? Để mai chị đưa em vào viện tâm thần”. Không thấy cô ta nhắn lại, chị biết chắc cô ta đang tức hộc ra đấy mà. Hôm sau chị gửi hẳn 1 vòng hoa trắng đến công ty cô ta kèm theo dòng chữ: “Làm ơn đừng gạ gẫm chồng người khác nữa”.

Thấy tin nhắn của cô bồ: Em nhớ anh đến phát điên, vợ vui vẻ nhắn lại: Thế à? Để mai chị đưa em vào viện tâm thần - Ảnh 3

Nguồn Internet

Những ngày sau đó anh có nói với chị rằng cô ta không nhắn tin hay gọi điện làm phiền anh nữa. Chị biết, có lẽ cô ta biết không thể xơ múi được gì thêm từ anh nên bỏ cuộc. Chị mừng vì chị đã bảo vệ được cuộc hôn nhân của mình. Cũng may là công sức chị bỏ ra xứng đáng. Nhìn chồng cứ tái mặt, ngoan như cún sau lần phản bội chị mà chị cũng yên tâm. Anh ngày nào cũng xin lỗi chị, giúp chị mọi việc, chị bảo gì cũng không cãi. Thiết nghĩ anh cũng một phen hoảng loạn rồi. Phen này, chắc anh cũng tởn đến già thôi.