Đám tang u trầm, tĩnh mịch của “chú lính chì” Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi

Vào gần 19h30 tối qua 19/12 Phạm Đức Lộc – chú lính chì đầy nghị lực sau hơn 3 năm chống lại căn bệnh não úng thủy đã yên nghỉ.

Sau hành trình đấu tranh giành giật sự sống đầy dũng cảm kiên cường, bé trai não úng thủy đầy nghị lực của chúng ta đã về cõi vĩnh hằng để được nghỉ ngơi sau những lần chiến đấu mệt mỏi. Con sẽ không còn phải chịu sự lạnh lẽo của bệnh viện, của mùi thuốc và cũng không còn phải đau đớn vì bị bệnh tật hành hạ nữa.

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 1

Con đã ra đi sau một thời gian dài chống chọi với bệnh tật! Con đã ra đi sau một thời gian dài chống chọi với bệnh tật!

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 2

Hình ảnh mọi người trong mái ấm chờ để đón Đức Lộc trở về nhà…

Trong khi niềm hy vọng vẫn nhen nhóm từng ngày thì tối 19/12 bầu trời bỗng trở nên lạnh lẽo tang thương khi Phạm Đức Lộc, chú lính chì kiên cường đã ra đi. Đến giờ phút này tất cả các bậc cha mẹ, những người luôn dõi theo hành trình chiến đấu bệnh tật của con vẫn không tin cậu bé ngây thơ, đáng yêu này đã ra đi mãi mãi.

Các sư thầy, cha mẹ, huynh đệ đón con trở về từ chiếc xe của bệnh viện mà đau đớn nghẹn ngào. Nhìn con nằm im, ngay cả sự thoi thóp cũng không còn mà trái tim ai nấy đều đau thắt lại. Sự ra đi của con khiến tất cả những người ở lại không khỏi xót thương, đau đớn bởi ai cũng hy vọng rằng sau tất cả, sự kiên cường của con sẽ chiến thắng căn bệnh quái ác này.

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 3

Thầy trụ trì chuẩn bị mọi thủ tục để giúp con được ra đi bình an.

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 4

Hãy yên giấc trong mái ấm, gia đình của mình nhé Đức Lộc!

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 5

Hãy yên giấc trong mái ấm, gia đình của mình nhé Đức Lộc!

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 6

Gương mặt bình yên sau những ngày tháng đấu tranh với bệnh tật

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 7

Dù tim ai cũng đau đớn nhưng nếu con đã mệt mỏi muốn nghỉ ngơi thì cứ dừng lại và bước tiếp những hành trình ở một thế giới khác. Nơi đó con sẽ được yêu thương, được che chở và khỏe mạnh như những đứa trẻ bình thường khác.

Ngủ ngoan nhé con! Đứa trẻ kiên cường nhất, con xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp. Chặng đường hơn 3 năm con đã bước đi rất giỏi, sự chiến đấu kiên cường của con đã gieo vào lòng mọi người một lòng kiên định, một sức sống bất diệt. Con mãi là chú lính chì dũng cảm trong lòng người ở lại.

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 8

Những người yêu thương con đều không khỏi xót xa trước sự ra đi đầy đau đớn này…

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 9

Những người yêu thương con đều không khỏi xót xa trước sự ra đi đầy đau đớn này…

Đám tang u trầm, tĩnh mịch của chú lính chì Đức Lộc: Con ra đi thôi, 3 năm qua đau khổ quá nhiều rồi - Ảnh 10

Vậy là con đã thật sự ra đi về nơi vĩnh hằng

Những hình 3 năm trước khi con bước tới thế giới này và khi con được nhận nuôi tại chùa Vạn Đức hiện về khiến không ai kìm được nước mắt. Và giờ đây khi đã chứng kiến chặng đường con đi, thấy được nghị lực và cả những đớn đau của con thì hôm nay trong cơ mưa lạnh buổi sáng, mọi người đều cầu nguyện cho con được thanh thản, bình an.

Mọi người sẽ nhớ mãi hình ảnh một Phạm Đức Lộc kiên cường, mạnh mẽ. Con từ một sinh linh bé nhỏ với sự sống mỏng manh bị bỏ rơi trước cổng chùa khi chưa cả cắt dây rốn trong thời tiết mưa gió lạnh căm rồi cho tới lúc dũng cảm đấu tranh với bệnh não úng thủy, viêm phổi, thường xuyên lên cơn co giật.

Ngay cả khi các bác sĩ lắc đầu tiếc nuối thì chưa bao giờ con bỏ cuộc. Trải qua không biết bao nhiêu cuộc phẫu thuật con đã được tiếp thêm sức mạnh bởi các vòng tay nhân ái, các bậc mạnh thường quân giàu yêu thương. Mặc dù rất khó khăn, liên tiếp đối diện với cánh cửa tử thần nhưng cuối cùng Đức Lộc đã chiến thắng hết lần này đến lần khác, vượt mọi bệnh tật để ở lại với cuộc đời.
Thế nhưng ngày hôm nay, tất cả đang khóc thương trước sự ra đi của con. Mong con về nơi cực lạc được hưởng an yên, khỏe mạnh, không còn đau đớn bệnh tật. Vĩnh biệt con, chú lính chì dũng cảm, Phạm Đức Lộc!